Thống kê của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước cho thấy, nữ giới đang sở hữu hơn một nửa số tài khoản chứng khoán. Họ không chịu lép vế cánh đàn ông, dù thành công đến không phải lúc nào cũng dễ dàng.

Minh vốn là bà chủ trẻ của một cửa hàng vật liệu xây dựng khá bề thế trên đường Hoàng Quốc Việt (Hà Nội). Ba năm nay, chị gần như giao hẳn cửa hàng cho chồng trông coi, để chuyên tâm với chợ chứng khoán dù ban đầu, kiến thức chứng khoán gần như bằng 0.

Không làm hành chính nhưng giờ giấc của chị khít như giới nhân viên văn phòng. 8h dắt xe ra khỏi nhà, 8h20 có mặt tại sàn FPTS. “Buôn có bạn, bán có phường”, hội của chị Minh là khách VIP của 2 - 3 công ty chứng khoán.

Bắt đầu từ khi hai sàn mở cửa vào 8h30, cả hội tíu tít nhận tin nhắn, cập nhật tình hình thị trường chứng khoán châu Á, thông tin doanh nghiệp, tin đồn trên mạng, qua điện thoại, rỉ tai... Quyết định mua “con” (mã chứng khoán) này, bán “con” kia, giá trị có khi lên tới vài tỷ đồng mỗi phiên.

10h30 hết giờ giao dịch sàn TP HCM nhưng sàn Hà Nội kéo dài đến 11h, vì thế mãi gần 11h30 cả hội mới vào sổ, tính toán xong xuôi.

Buổi chiều, nếu thị trường sôi động, nhóm của chị Minh lại kéo lên chợ buôn cổ phiếu Ngân hàng thương mại cổ phần Quân đội. Gọi là chợ cho oai chứ thực chất chỉ là căn phòng rộng hơn 30 m2 vốn là phòng quản lý cổ đông của ngân hàng. Nơi đây thường xuyên tập hợp vài chục môi giới, mua đi bán lại, đánh khống, mua khống... Nhiều hôm, 18, 19h, chị mới thu tiền, chốt sổ. Hai vợ chồng chị 20h mới ăn cơm, rồi đôi lúc nửa đêm thức cùng thị trường Mỹ để tính toán cho phiên giao dịch sáng hôm sau.

Đã qua rồi cái thời các bà nội trợ đi chợ chứng khoán, mua cổ phiếu như mua mớ rau, con cá. Giờ bóng hồng coi chứng khoán là nghề như chị Minh không hiếm. Đọc báo cáo tài chính vanh vách, không chỉ ngó mỗi doanh thu và lợi nhuận, những nhà đầu tư này còn biết phân tích dòng tiền, nhìn nhận khả năng tài chính doanh nghiệp dựa trên con số nợ ngắn hạn, dài hạn… Được “phím” mua “con” nào, họ không ào vào mua ngay mà xem diễn biến giá trong thời gian gần nhất, tìm kiếm chỉ số tài chính của doanh nghiệp… rồi mới quyết định mua hay không.

Trong nửa đầu tháng 10, với số vốn gần 2 tỷ đồng, không dùng đòn bẩy tài chính, chị Minh lãi hơn 400 triệu đồng. Tuy nhiên, tiền lãi của chị đến cuối tháng 11 mất sạch, thậm chí còn kéo theo lãi tháng 9.

Không giống chị Minh, chị Hồng có hiểu biết sâu sắc thị trường tài chính ngay từ đầu. Sau khi tốt nghiệp ĐH Ngoại thương với tấm bằng loại giỏi, chị lần lượt làm việc cho vài công ty lớn. Sau một lần bất đồng quan điểm với sếp, lại vốn ham mê kinh doanh, chị quyết định bỏ việc chuyển sang chơi chứng khoán. Không tham gia trên sàn niêm yết mà chủ yếu buôn cổ phiếu OTC, chị và em trai hiện là một trong những đầu mối lớn tại Hà Nội gom hàng từ TP HCM.

Câu chuyện của chị Minh, chị Hồng chỉ là hai trong vô vàn tình huống chị em chơi chứng khoán. Có chị mê chứng khoán đến nỗi trong giờ làm việc vẫn dấm dúi mở bảng giá giao dịch chứng khoán trực tuyến ngó trộm. Với một bộ phận chị em bận bịu công việc, không thường xuyên ngó sàn, theo dõi bảng điện tử thì môn “lướt sóng” (mua bán ngắn hạn) xem ra không thích hợp, nên họ thường đầu tư vài ba tháng, có lãi thì bán ra.

Thành công trong lĩnh vực chứng khoán chưa được giới truyền thông thống kê, song khả năng của nữ giới không xoàng. Tại cuộc thi “Nhà đầu tư tài ba” kéo dài hai tháng do Công ty chứng khoán Ngân hàng thương mại cổ phần Nhà Hà Nội tổ chức, chị Phùng Thị Minh Hằng đã vượt qua vài chục nghìn nhà đầu tư, trong đó có cả những nhà đầu tư nam giới sừng sỏ, đạt số tiền lãi lớn nhất và tỷ suất sinh lời trên vốn cao nhất để giành giải thưởng 200 triệu đồng.

Hoàng Anh
Theo Báo Đất Việt